Tất Cả Các Truyện
Tôi là tiểu công chúa Bắc Kinh, ba năm trời ròng rã, tôi nâng đỡ bạn trai thành Ảnh đế lừng lẫy.
Hôm đó, đứng trên bục nhận giải, người trao cúp chính là mối tình đầu của anh ta.
Tình đầu hỏi: “Giờ này, anh còn điều gì tiếc nuối chưa làm được không?”
Giữa ánh đèn sân khấu sáng rực, bao nhiêu con mắt đổ dồn, anh ta hai tay nâng chiếc cúp vừa nhận, mỉm cười nhìn tình đầu: “Điều anh hứa với em, giờ anh làm được rồi”.
Dưới khán đài, bao nhiêu ánh mắt lại quay sang tôi, xì xào bàn tán.
Cư dân mạng cũng sôi sục, bảo tôi nuôi ong tay áo, nâng đỡ ra một con sói bạc bẽo, vong ân.
Tôi chỉ cười nhạt, rút hết tài nguyên.
Lộ Hoài à, trên đời thiếu gì đàn ông, tôi cần gì phải treo mình trên cành cây cong queo này?
Tôi, một sinh viên nghèo, mang trong mình lòng biết ơn sâu nặng với gia đình Yến Hứa vì đã chắp cánh ước mơ đại học cho tôi. Vừa đặt chân vào trường, tôi vội vàng tìm Yến Hứa để nói lời cảm ơn, nào ngờ anh ta lại khinh thường hoàn cảnh của tôi.
Hôm ấy, anh ta hất mặt về phía chàng trai đứng cạnh, thản nhiên nói: “Nhầm người rồi, đây mới là Yến Hứa.”
Ngây ngô tin là thật, tôi cứ ngỡ anh chàng ấy là Yến Hứa mà gửi lời cảm ơn chân thành.
Một tháng sau, Yến Hứa bất ngờ tìm đến, buông lời đề nghị: “Làm bạn gái anh, coi như là trả ơn đi.”
Người đáp lại anh ta là anh bạn nọ: “Hoan Hoan trả ơn xong rồi.”
“Bao giờ, sao tao không biết?”
“Vừa xong, kêu khàn cả giọng rồi, nghe hay chết đi được.”
Sau khi cãi nhau với bạn trai, anh mò ra nói chuyện với tôi.
“Cãi nhau thì cãi nhau, em giấu quần lót của anh trên tủ lạnh làm gì?”
Tôi diễn vẻ mặt ngây thơ: “Em… em có giấu đâu.”
Anh bật cười, vẻ mặt vừa buồn cười vừa tức giận: “Em nghĩ em mét năm tám không nhìn thấy thì anh mét tám lăm cũng không nhìn thấy chắc?”
Hôm đó, tôi ghé qua chợ đồ cũ. Thấy bộ sách cũ hay ho, tôi liền mua về.
Về đến nhà, mở sách ra xem, từng trang sách, từ trang đầu cho đến phần nội dung, chi chít những nét vẽ nguệch ngoạc.
Tôi bực mình, chụp ảnh lại rồi gửi cho bạn xem.
“Cậu xem, bộ sách này tốn của mình những một nghìn tệ.”
Bạn tôi im lặng một lúc, rồi nhắn lại một câu khiến tôi sởn cả gai ốc.
“Hình như… trong mấy nét vẽ nguệch ngoạc đó có ba chữ… ‘Cứu tôi với’.”



