Tất cả các truyện
Sau mười năm duyên vợ chồng với Từ Vỹ, tôi được sống lại một kiếp. Ngay hồi mới cưới, khi bụng chưa nặng con cái.
Người phụ nữ lắm tiền nhiều của kia ném thẻ cái phẹt xuống bàn.
“Ba triệu đây, cút khỏi Từ Vỹ.”
Tôi chộp lấy thẻ, ngẩng đầu lên, dõng dạc nói: “Đừng có mà hối hận đấy nhé.”
Ngày lễ tình nhân năm ấy, tôi bỏ mặc anh giữa phố xá tấp nập, quay lưng bước đi không chút lưu luyến. Mấy năm sau gặp lại, anh đã là một Tần Kha quyền thế ngất trời. Anh xuất hiện tại buổi tiệc, hào phóng mua tặng dây chuyền kim cương cho cô người yêu.
Mọi người xung quanh xì xào bàn tán: “Tổng giám đốc Tần sắp có tin vui rồi sao?”
Tần Kha nhếch mép cười nhạt: “Chơi bời qua đường thôi, đừng coi là thật.”
Vừa dứt lời, ánh mắt anh chạm phải tôi. Nụ cười trên môi anh vụt tắt. Dưới ánh nhìn soi mói của bao người, anh đứng dậy, từng bước thong thả tiến về phía tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ kịp thốt ra một câu xã giao nhạt nhẽo: “Đã lâu không gặp…”
Chưa kịp dứt lời, một bàn tay to lớn, mạnh mẽ như gọng kìm siết chặt cổ tôi, ấn mạnh vào bức tường lạnh lẽo.
“Em còn dám quay về?” Anh cười, nụ cười rực rỡ: “Tôi đã từng nói rồi, nếu em còn dám xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ giết em, em quên rồi sao?”
Mười năm rồi, tôi lại trở về trường. Khai giảng chưa bao lâu, lần đầu tiên làm chủ nhiệm lớp, đã có mấy học trò đến than thở rằng quanh chỗ ngồi của tụi nó có mùi gì rất khó chịu, hôi hôi nồng nồng.
Tôi lơ đãng phẩy tay: “Trời nóng như đổ lửa thế này, nhà vệ sinh lại ngay cạnh, thơm tho sao được. Chuyện bé tí teo mà cũng làm rùm beng lên.”
Nào ngờ đâu, cảnh sát lại tìm đến tận cửa. Một anh cảnh sát nhìn tôi, hỏi nghiêm nghị: “Cậu Trì, cậu có biết trong lớp học mình có giấu một thi thể không?”
Anh tôi thấy tôi mê mệt thể loại tiểu thuyết Thái tử Bắc Kinh – Phật tử lạnh lùng, nên khăng khăng muốn giới thiệu cho tôi một Thái tử đời thực.
Lúc này, tôi đang ngồi mặt đối mặt với người yêu cũ – một đại gia ngành chăn nuôi lợn.
Anh khoác áo lông chồn, đeo dây chuyền vàng chóe, tay lần tràng hạt bồ đề.
Anh chào đầy ẩn ý: “Hi.”
Anh tôi nhìn tôi, mặt đầy vẻ nịnh nọt:
“Thái tử Bắc Kinh lần tràng hạt hơi bị hiếm.”
“Thái tử chuồng lợn này, em thấy ok không?”
Trúc mã là cành vàng lá ngọc, là nhi tử độc nhất của trưởng công chúa, tính tình thanh tao như hoa cúc, chẳng màng danh lợi. Ấy vậy mà, bỗng dưng có kẻ tung tin đồn nhảm, vu oan y mê Long Dương (*), hủy hoại thanh danh trong sạch. Y chỉ thản nhiên cười: “Trăm miệng thì khó cãi, thôi đành mặc người ta nói.”
(*) Mê Long Dương (龙阳之癖) là một thành ngữ xuất phát từ Trung Quốc cổ đại, dùng để chỉ sự yêu thích hoặc đam mê mãnh liệt đối với một người cùng giới, đặc biệt là giữa nam giới. Thành ngữ này bắt nguồn từ câu chuyện về Long Dương Quân, một người tình của Ngụy Vương trong thời Chiến Quốc.
Vào một đêm trăng thanh gió mát, y tìm đến ta, đôi mắt ngấn lệ, bộ dạng vô cùng đáng thương, thốt lên: “Danh tiếng ta đã bị hủy hoại, phải làm sao bây giờ?”
Nhìn dung nhan tuyệt sắc như ánh trăng kia, ta khẽ thở dài: “Dù sao gia tộc ta cũng đã sa sút, ta không chê chàng, chàng cũng đừng chê ta, chi bằng chúng ta thành thân, cùng nhau sống một cuộc đời bình dị.”
Mê Long Dương nào có thể ngăn cản bước tiến của y. Y vẫn trở thành Đại Lý Tự Khanh trẻ tuổi nhất Đại Thương, là vị đại thần được trọng dụng nhất, tước vị đi từ Quận Vương, Thân Vương, cho đến Nhiếp Chính Vương.
Nhiều năm sau, nhìn Dung Ngọc dạy nữ nhi cách giết chóc, dạy nhi tử gảy đàn tiêu khiển, ta vuốt ve cái bụng đã ba lần mang thai, nghiến răng nghiến lợi.
Thanh tao như hoa cúc? Chẳng màng danh lợi?
Rõ ràng là mỹ nhân cuồng dã! Là một kẻ điên cuồng âm hiểm!
Tôi là tiểu công chúa Bắc Kinh, ba năm trời ròng rã, tôi nâng đỡ bạn trai thành Ảnh đế lừng lẫy.
Hôm đó, đứng trên bục nhận giải, người trao cúp chính là mối tình đầu của anh ta.
Tình đầu hỏi: “Giờ này, anh còn điều gì tiếc nuối chưa làm được không?”
Giữa ánh đèn sân khấu sáng rực, bao nhiêu con mắt đổ dồn, anh ta hai tay nâng chiếc cúp vừa nhận, mỉm cười nhìn tình đầu: “Điều anh hứa với em, giờ anh làm được rồi”.
Dưới khán đài, bao nhiêu ánh mắt lại quay sang tôi, xì xào bàn tán.
Cư dân mạng cũng sôi sục, bảo tôi nuôi ong tay áo, nâng đỡ ra một con sói bạc bẽo, vong ân.
Tôi chỉ cười nhạt, rút hết tài nguyên.
Lộ Hoài à, trên đời thiếu gì đàn ông, tôi cần gì phải treo mình trên cành cây cong queo này?
Tiếng chuông giao thừa vừa dứt, chồng tôi bỗng nói: “Cô ấy đợi chín năm rồi, năm thứ mười này, anh không thể phụ cô ấy…”
Tôi nuốt viên kẹo bơ: “Thang Ngọc, phải không?”
Anh ta im lặng. Nhưng tôi đã thấy chiếc nhẫn kim cương mà anh ta giấu kín.
Tôi gọi điện: “Đàn anh, em đồng ý tham gia thí nghiệm quay lại mười năm trước.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Thất bại, em sẽ chết.”
Nhưng nếu không tham gia, tôi cũng chẳng sống được lâu…
Sống lại một đời, tôi quyết tâm cắt đứt mọi liên hệ với Tô Cẩn Niên.
Anh ta được điều đến quân khu phía Nam, tôi đăng ký vào Đại học Tây Bắc.
Anh ta nộp đơn đăng ký kết hôn, tôi âm thầm lấy lại.
Anh ta mua nhà trong Nam, tôi chọn ở lại phương Bắc.
Sở dĩ như vậy là vì ở kiếp trước, người con gái anh ta yêu đã sống cô độc cả đời vì anh ta.
Anh ta thấy áy náy nên bí mật nhận nuôi một đứa con với cô ta.
Đến tuổi già, ngay cả con ruột của chúng tôi cũng cảm động trước thứ tình yêu đó và ngả hẳn về phía họ, coi họ như một gia đình.
Tôi là nữ phụ trà xanh trong một show hẹn hò thực tế. Bỗng một ngày, video tôi đi làm thêm ở đám ma bị tung lên mạng.
Cư dân mạng hoang mang cực độ:
– Ủa, cái cô trà xanh đấy hả?
– Cô ta còn biết thổi kèn suona sao?
Sau đó, hàng loạt tài lẻ của tôi như xem Tarot, giải mã bản đồ sao, chăm gấu trúc… cũng lần lượt lên sóng. Và thế là tôi bỗng dưng nổi rần rần trên mạng chỉ vì mấy kỹ năng không giống ai này.
Fan của tôi thì gào thét: “Chị ơi, rốt cuộc chị còn giấu bao nhiêu nghề nữa vậy!”
Còn nữ chính thì nổi quạu: “Tránh xa Tiểu Thu nhà tôi ra!”
Trong chương trình hẹn hò, Ảnh Đế được hỏi về chuyện tào lao nhất mà anh từng làm. Anh cúi mặt, cười tự giễu: “Từng làm kẻ thứ ba vì tình.”
Cư dân mạng bàn tán ồn ào. Anh nhìn về phía tôi, vẻ mặt đắc ý, bổ sung thêm: “Rồi sau đó mới té ngửa, hóa ra mình mới là chính thất.”
Tôi: “…”
Anh đắc ý cái nỗi gì!
Bảy năm yêu nhau, từ tà áo trắng đến màu váy cưới, tôi và Phó Khải Thừa thành đôi vợ chồng mà ai nhìn cũng ngưỡng mộ.
Anh ta hơn tôi đủ thứ, từ học vấn đến công việc, từ gia thế đến ngoại hình. Vậy mà anh ta vẫn một lòng chung thủy, dịu dàng chu đáo, chưa một lời nặng nhẹ với tôi bao giờ.
Chỉ một lần duy nhất, trong buổi tiệc công ty, men rượu làm anh ta lỡ lời: “Đàn ông sướng nhất ba điều: thăng quan, phát tài, vợ chết!”
Khờ quá, ước nguyện thốt ra miệng làm sao linh được.
Tôi phủi bụi trên tà váy, khạc nhổ xuống nấm mộ của anh ta.
Tôi nhầm Thái Tử Gia Bắc Kinh thành người yêu online của mình. Buổi gặp gỡ đầu tiên, tôi lao vào anh, hôn lấy hôn để, cắn nhẹ lên môi, miệng không ngừng gọi “cưng ơi”, “chồng ơi”.
Anh đón nhận tất cả. Tháng tháng, hai trăm ngàn tệ đều đặn chảy vào tài khoản, tặng cả một căn nhà.
Điểm rung động của anh tăng lên mỗi ngày, tôi lâng lâng hạnh phúc.
Rồi một ngày, người yêu thật sự xuất hiện.
Tôi còn chưa hết ngơ ngác, Thái Tử Gia đã ôm tôi vào lòng, đá bay người kia: “Đây là vợ tao. Còn dám gọi bậy, tao bẻ gãy chân mày.”
Tôi rất tốt bụng. Đang làm nhiệm vụ, tôi còn cứu được một con mèo hoang, tiện tay đưa nó đi triệt sản luôn.
Ba năm sau, hệ thống của tôi xách con mèo đồi mồi đến trước mặt tôi.
Hệ thống: “Ký chủ, tôi tìm được nữ chính rồi, còn nam chính đâu? Tôi nhớ đã quăng anh ta trước mặt cô rồi mà.”
Tôi cười gượng gạo: “Cậu thử nghĩ xem, truyện ngôn tình mà thành bách hợp, thì qua kiểm duyệt được chứ?”
Hệ thống: “?”
Huyện lệnh mất con trai, con ta bị đổ tội sát nhân.
Chỉ bởi ta là quả phụ mang tiếng xấu nhất vùng, con ta bị coi như đứa sinh ra đã mang nghiệp.
Nhân dịp An Thần Vương tuần thú phương Nam, Huyện lệnh đưa con ta lên công đường, khẩn cầu An Thần Vương minh oan.
“Mẹ nó chẳng biết giữ mình, mười năm trước từ kinh thành về đã mang thai, lại còn không nói cha đứa nhỏ là ai! Mẹ như thế, sao dạy con nên người được?!”
Thị vệ bên An Thần Vương vung tay, tát một cái khiến Huyện lệnh gãy răng.
“Láo xược! Ngươi không thấy tiểu công tử này giống hệt Vương Gia sao?!”
Tôi và chú của trúc mã kết hôn chớp nhoáng.
Đêm tân hôn, anh dựa cửa nhìn trúc mã ngang nhiên rủ tôi đi chơi.
Rồi anh cất giọng lạnh tanh: “Cháu không coi chú ra gì à?”
Trúc mã đáp tỉnh bơ: “Dù sao chú và cậu ấy cũng chỉ kết hôn theo hợp đồng thôi, có yêu đương gì đâu.”
Về sau, anh cho tôi biết thế nào gọi là tình giả thành thật…
Mời đồng nghiệp đi quẩy ở quán bar, phát hiện số dư không đủ, trong lúc cấp bách tôi bước đến chỗ ngồi của một anh chàng đẹp trai: “Giúp tôi thanh toán, lát nữa tôi chuyển khoản lại cho anh.”
Anh chàng đẹp trai giả vờ lạnh lùng: “Cô này, chúng ta quen nhau à?”
Tôi giật lấy ly rượu trong tay anh: “Không quen, nhưng hỏi vệ sĩ của anh xem, đã làm phiền tôi bao nhiêu lần rồi?”
“Chẳng lẽ không thể có qua có lại à?”
Anh chàng đẹp trai vẻ mặt khó hiểu, anh vệ sĩ bên cạnh thì đưa tay che mặt: “Cậu chủ, đúng là vậy. Mỗi lần cậu say rượu đều không cho ai đến gần, chỉ có cô ấy là ngoại lệ.”
“Để đưa cậu về nhà, tôi thật sự đã gọi cho cô ấy vài lần, nhờ cô ấy giúp đỡ.”















