Truyện Ngắn
Sau khi nhặt được Ma Tôn, ta bèn ép hắn bái sư, còn cấy vào người hắn bí thuật đọc tâm. Nghĩ bụng, hễ nhóc này dám manh nha ý nghĩ xấu xa gì là ta dập tắt ngay!
Ấy thế mà một hôm, Ma Tôn nhà ta cứ nhìn chằm chằm con thỏ, trong lòng lại nghĩ: “Chậc, tay không thế này thì chán chết, bóp nát cổ nó cho vui!”
Ta nghe được, hốt hoảng chộp lấy tay hắn.
Bây giờ thì hết rảnh tay rồi nhé!
Ma Tôn ngoan ngoãn cúi đầu, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: “Đêm qua nằm mơ, sư phụ còn dùng đôi tay này mà cào ta mấy vệt trên lưng đây này…”
Trời đất ơi, cái tên đệ tử hư hỏng này!
Em gái tôi dường như cũng đã trùng sinh.
Kiếp trước, cô ta yêu đương nồng cháy với Thái tử của giới thượng lưu Bắc Kinh, cùng nhau trốn học, đánh nhau, đua xe và cuối cùng vì hắn mà chết trong cơn mưa dữ dội.
Cô ta đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.
Sau khi trùng sinh, cô ta bảo bố mẹ chuyển tôi vào lớp học kém nhất – lớp của Thái tử kia.
“Chị gái à, chị cứ yên tâm mà đóng vai nữ chính bi lụy đi. Lần này đến lượt chị nếm mùi bị hắn bắt nạt, rồi lao vào tình yêu điên cuồng như tôi đã từng.”
Tôi mỉm cười.
Trùng sinh thì trùng sinh, chứ đầu óc vẫn vậy.
Dù cô ta có sống lại trăm lần nữa thì vẫn không xứng làm đối thủ của tôi.
Hôm đó, tôi ghé qua chợ đồ cũ. Thấy bộ sách cũ hay ho, tôi liền mua về.
Về đến nhà, mở sách ra xem, từng trang sách, từ trang đầu cho đến phần nội dung, chi chít những nét vẽ nguệch ngoạc.
Tôi bực mình, chụp ảnh lại rồi gửi cho bạn xem.
“Cậu xem, bộ sách này tốn của mình những một nghìn tệ.”
Bạn tôi im lặng một lúc, rồi nhắn lại một câu khiến tôi sởn cả gai ốc.
“Hình như… trong mấy nét vẽ nguệch ngoạc đó có ba chữ… ‘Cứu tôi với’.”
Sau khi yêu đương với kẻ thù không đội trời chung của anh trai, anh suốt ngày đòi công khai mối quan hệ, lại còn hay lượn lờ đến nhà tôi.
Một hôm, anh trai tôi mặt nặng mày nhẹ hỏi: “Lại mò đến đây làm gì?”
Cố Nhiên cười: “Tôi có bạn gái, còn cậu thì không!”
Anh trai tôi tức xì khói, sập cửa cái rầm: “Ai yêu cậu đúng là nghiệp!”
Anh ơi… đừng nguyền rủa em gái ruột của mình chứ!
Trò chơi nhìn hình đoán người, ảnh Thái Tử Bắc Kinh vừa hiện lên, tôi buột miệng: “Chồng.”
Giọng Tô Du, đối thủ của tôi, sắc nhọn: “Dạng Dạng, vẫn cái trò cướp bồ người khác à? Tôi không sao, nhưng A Dã không dễ chiều đâu…”
Cư dân mạng cười cợt, bảo tôi hám fame, câu view bất chấp, rồi ngồi chờ tôi bị đuổi khỏi show.
Tôi nhìn khuôn mặt trên màn hình. Sao giống bạn trai online của tôi đến thế? Lòng bỗng ngổn ngang suy nghĩ.
Vào hôm trước thềm diễn ra đại hội động viên thi đại học, cô bạn thân đến gặp tôi, nói rằng nó có hệ thống.
Ngày hôm sau, trong đại hội động viên, nó lao lên bục giảng giật mái tóc giả ra khỏi đầu hiệu trưởng.
Cả trường xôn xao.
Cùng lúc đó, điện thoại của tôi đổ chuông thông báo: Số dư tài khoản +34200 tệ.
Tôi cũng xôn xao mất rồi.
Cô em khóa dưới bốc trúng thử thách, chủ động hôn Đoàn Tiêu – bạn trai tôi. Tôi lập tức đòi chia tay, anh ta lại cho là tôi đang giận dỗi.
“Đừng không chịu chơi thế.”
“Nếu đổi lại là em phải hôn người khác vì trò chơi, anh sẽ chẳng bận tâm đâu.”
Đoàn Tiêu tin chắc rằng kiểu con gái ngoan ngoãn như tôi sẽ chẳng bao giờ làm chuyện gì quá giới hạn.
Đến ván sau, Phó Tư Châu, hot boy khoa Tài chính và cũng là bạn của anh ta, bốc trúng thử thách: “Hãy dẫn một cô gái đi qua đêm.”
Anh thong thả chìa tay về phía tôi, nở nụ cười: “Tối nay muốn thử với anh không?”
Cuối cùng, tôi đồng ý, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Đêm đó, Đoàn Tiêu gọi cho tôi đến cháy máy.
Kết hôn ba năm, Thẩm Trạch Kiêu chưa từng chạm vào tôi.
Tôi khoác lên mình chiếc váy ngủ ren mỏng tang, tự tạo nên những dấu hôn giả. Tôi chụp lại từ góc nhìn của người khác, rồi gửi bức ảnh mình say ngủ cho anh.
“Này anh bạn, cô ấy thơm lắm. Anh nhanh ly hôn đi, nhường cô ấy cho tôi được không?”
Khi đọc được tin nhắn nặc danh này, Thẩm Trạch Kiêu – người chỉ xem tôi là thế thân cho chị gái – hẳn sẽ vừa ghê tởm vừa phẫn nộ, rồi vứt bỏ tôi như thứ rác rưởi.
Tôi tưởng cuối cùng mình cũng được ly hôn…
Trước khi ra mắt, tôi từng bao nuôi một thiếu niên bị khiếm thính.
Ai ngờ đâu, bố mẹ anh tìm đến, tôi mới té ngửa ra anh là thiếu gia nhà giàu nhất Giang Thành.
Rồi anh quay lại tìm tôi, nhưng tôi chuồn mất vì một tấm séc mười triệu.
Gặp lại nhau là vào buổi tối tôi đi xin tài trợ.
Đêm đó, tôi van xin đủ kiểu mà anh vẫn “yêu” tôi không chút thương xót.
Anh còn tự tay tháo chiếc máy trợ thính tôi tặng, ghé sát tai tôi thì thầm: “Kêu to lên chút nữa đi, em biết đấy, anh không nghe thấy.”
Tôi đang mua bánh kếp thì cán bộ đô thị ập tới đuổi anh bán hàng. Anh gửi vội cậu con trai cho tôi: “Giữ thằng bé giúp anh chút, anh quay lại liền.”
Đúng lúc đó, mấy dòng bình luận hiện lên:
“Haizz, Kỳ Vọng giờ nhìn tuy hơi thảm hại, nhưng sắp được đón về làm cậu chủ rồi, anh ta chính là cậu cả bị bắt cóc của nhà họ Kỳ đó!”
“Nghe bảo khi anh ta về nhà, ai từng giúp đỡ anh ta đều được báo đáp hậu hĩnh, đến con chó cũng được ở biệt thự xịn xò!”
“Nhất là anh ta còn chi 50 triệu để tìm mẹ cho con trai…”
Mắt tôi sáng rực lên. Tôi ôm chầm lấy cậu bé, hôn chụt một cái.
“Bé cưng ơi, nhìn chị có giống mẹ em không?”
Tôi đặt mua một mị ma đẹp trai lạnh lùng trên mạng. Nhưng anh cứ gừ khẽ, lại còn nhìn tôi chằm chằm, người thì nóng ran.
Tôi lo anh bị bệnh nên vội vàng nhắn cho bên chăm sóc khách hàng.
Shop nghe tôi kể xong thì im lặng một lúc, rồi hỏi lại: “Khách yêu ơi, có khi nào mị ma của bạn không bị bệnh, mà chỉ là đói, muốn hôn bạn, hoặc là muốn làm gì đó hư hỏng hơn không?”
Để cứu em trai, tôi đã biết bao lần nuốt nước mắt vào trong, gặm nhấm nỗi đau tự trọng bị chà đạp. Cầu xin anh ta, chỉ vì số tiền có thể níu giữ sinh mạng mỏng manh của người thân yêu nhất.
Nhưng đáp lại, chỉ là một câu nói sắc lạnh như dao cứa, như ngàn mũi kim đâm vào tim: “Cô không xứng.”
Định mệnh trớ trêu lại một lần nữa đẩy hai người đến gần nhau, bởi một chiếc nhẫn thất lạc từ nhiều năm trước. Chiếc nhẫn nhỏ bé ấy, giống như mảnh ghép còn thiếu, khiến bức tranh quá khứ dần hiện rõ, và anh ta, bất ngờ nhận ra, tôi chính là cô gái năm xưa đã cứu anh ta.
Sau mười năm duyên vợ chồng với Từ Vỹ, tôi được sống lại một kiếp. Ngay hồi mới cưới, khi bụng chưa nặng con cái.
Người phụ nữ lắm tiền nhiều của kia ném thẻ cái phẹt xuống bàn.
“Ba triệu đây, cút khỏi Từ Vỹ.”
Tôi chộp lấy thẻ, ngẩng đầu lên, dõng dạc nói: “Đừng có mà hối hận đấy nhé.”
Ngày lễ tình nhân năm ấy, tôi bỏ mặc anh giữa phố xá tấp nập, quay lưng bước đi không chút lưu luyến. Mấy năm sau gặp lại, anh đã là một Tần Kha quyền thế ngất trời. Anh xuất hiện tại buổi tiệc, hào phóng mua tặng dây chuyền kim cương cho cô người yêu.
Mọi người xung quanh xì xào bàn tán: “Tổng giám đốc Tần sắp có tin vui rồi sao?”
Tần Kha nhếch mép cười nhạt: “Chơi bời qua đường thôi, đừng coi là thật.”
Vừa dứt lời, ánh mắt anh chạm phải tôi. Nụ cười trên môi anh vụt tắt. Dưới ánh nhìn soi mói của bao người, anh đứng dậy, từng bước thong thả tiến về phía tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ kịp thốt ra một câu xã giao nhạt nhẽo: “Đã lâu không gặp…”
Chưa kịp dứt lời, một bàn tay to lớn, mạnh mẽ như gọng kìm siết chặt cổ tôi, ấn mạnh vào bức tường lạnh lẽo.
“Em còn dám quay về?” Anh cười, nụ cười rực rỡ: “Tôi đã từng nói rồi, nếu em còn dám xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ giết em, em quên rồi sao?”
Mười năm rồi, tôi lại trở về trường. Khai giảng chưa bao lâu, lần đầu tiên làm chủ nhiệm lớp, đã có mấy học trò đến than thở rằng quanh chỗ ngồi của tụi nó có mùi gì rất khó chịu, hôi hôi nồng nồng.
Tôi lơ đãng phẩy tay: “Trời nóng như đổ lửa thế này, nhà vệ sinh lại ngay cạnh, thơm tho sao được. Chuyện bé tí teo mà cũng làm rùm beng lên.”
Nào ngờ đâu, cảnh sát lại tìm đến tận cửa. Một anh cảnh sát nhìn tôi, hỏi nghiêm nghị: “Cậu Trì, cậu có biết trong lớp học mình có giấu một thi thể không?”
Anh tôi thấy tôi mê mệt thể loại tiểu thuyết Thái tử Bắc Kinh – Phật tử lạnh lùng, nên khăng khăng muốn giới thiệu cho tôi một Thái tử đời thực.
Lúc này, tôi đang ngồi mặt đối mặt với người yêu cũ – một đại gia ngành chăn nuôi lợn.
Anh khoác áo lông chồn, đeo dây chuyền vàng chóe, tay lần tràng hạt bồ đề.
Anh chào đầy ẩn ý: “Hi.”
Anh tôi nhìn tôi, mặt đầy vẻ nịnh nọt:
“Thái tử Bắc Kinh lần tràng hạt hơi bị hiếm.”
“Thái tử chuồng lợn này, em thấy ok không?”















