Ngôn Tình
Chợ Phan Gia Viên bày bán một chiếc gương đồng cổ, phụ nữ soi vào sẽ thấy mình đẹp hơn.
Tôi định mua nó, nhưng một cô gái trẻ đã nhanh tay hơn.
Cô ta cười nhạo tôi, rằng một bà già như tôi còn thích làm đẹp, chẳng sợ con cháu chê cười.
Tôi chỉ mỉm cười, lặng lẽ đưa cho bố cô gái một tấm danh thiếp.
Gia đình họ chắc chắn sẽ tìm đến tôi.
Chiếc gương ấy, nó là quỷ khí.
Tôi và cậu em trai hoán đổi linh hồn cho nhau. Đang nằm ươn người trên giường cậu em thì bỗng có một cậu đẹp trai chung phòng đi tới, ánh mắt tò mò nhìn tôi rồi hỏi: “Chị gái cậu thích kiểu con trai như thế nào?”
Tôi bèn nhích mông ra mép giường, bật mí với giọng điệu đầy bí ẩn: “Cậu lại đây nằm đi, rồi tôi nói nhỏ cho cậu nghe.”
Tỉnh dậy sau tai nạn, chuyện làm tôi ngỡ ngàng nhất là mình đã cưới anh, người tôi từng thương thầm.
Nhưng cưới nhau rồi, “tôi” lại ghét anh cay đắng, còn bám riết lấy em trai anh.
Để được ly hôn, “tôi” bày đủ trò, hù dọa đủ kiểu, đến cả dọa chết cũng làm rồi.
Anh đau khổ: “Anh ký. Em đừng làm chuyện dại dột.”
Tôi xé vụn thoả thuận ly hôn, rụt rè đưa tay ngoéo tay anh. “Nếu em nói, người trước đây không phải là em, anh… tin không?”
Anh sững sờ, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
“Anh cứ tưởng… em hận anh vì ép cưới…”
“Anh đã nghĩ… có lẽ… em cũng không cần anh nữa…”
Bạn cùng phòng lừa tôi về quê, hóa ra là cưới ma cho anh trai của cô ta.
Tối hôm đó, hồn ma anh trai của cô ta bị Hắc Bạch Vô Thường đánh cho te tua, Thập Điện Diêm La còn dọa bới cả mồ mả tổ tiên nhà cô ta lên nữa.
Đám ma quỷ tức giận gào lên: “Nương nương của bọn ta mà chúng mày cũng dám mơ tưởng hả?!”
À mà tôi quên chưa giới thiệu, tân nương của Quỷ Vương chính là tôi đây.
Lịch sử trò chuyện WeChat của tôi bị phanh phui, hình tượng si tình sụp đổ tan tành.
Cư dân mạng xôn xao bàn tán, họ phát hiện ra bề ngoài tôi mê Ảnh Đế như điếu đổ mà anh chẳng thèm đoái hoài. Nhưng sau lưng, tôi lại lén lút cặp kè với mười anh chàng khác.
Chưa hết, tôi còn lập một nhóm chat mười một người, đặt tên là “Vân Chiêu và những chàng trai của cô”.
Cư dân mạng vừa ghen tị vừa tức anh ách: “Nhỏ này số hưởng ghê! Sướng như tiên!”
Họ còn năn nỉ tôi viết sách chia sẻ bí kíp cưa trai nữa.
Tối đó, Ảnh Đế, người bình thường điềm tĩnh như cục bột, bỗng nhiên nhắn tin WeChat cho tôi, giọng điệu chất vấn: “Em nói em yêu anh muốn chết là như vậy đó hả?”
Chưa kịp hoàn hồn thì Thái Tử Gia, với ảnh đại diện chú chó husky, đã lên tiếng bênh vực tôi trên mạng: “Ai nói Vân Chiêu không chung tình chứ? Chị chung tình lắm! Nếu các bạn biết mười người trong nhóm chat đó đều là nick phụ của tôi hết thì các bạn sẽ thấy tôi mới là người may mắn. (✿◡‿◡)”
Kỳ thi đại học vừa dứt, tôi bắt đầu công việc thu mua phế liệu ở một khu cao cấp.
Gặp Lâm Vũ Hàng, cậu học sinh giỏi, chế nhạo tôi: “Thi rớt nên đi lượm ve chai à?”
Hôm sau, cậu lẳng lặng theo sau tôi, tay xách bao tải, lượm lặt những vỏ chai nhựa bỏ đi.
Tôi ngỡ ngàng nhìn cậu. Cậu cúi gằm mặt, giọng buồn hiu hắt: “Tớ cũng trượt đại học rồi.”
Rồi ngày nhập học cũng đến. Cả hai chúng tôi, tay cầm giấy báo nhập học của Đại học Thanh Hoa, đứng lặng nhìn nhau trước cổng trường.
Bước vào phòng sinh, tôi mới nhận ra bác sĩ đỡ đẻ là anh chồng cũ.
Tôi túm lấy tay y tá: “Chị ơi, làm ơn gây mê cho tôi!” Nhưng có vẻ mọi thứ đã quá muộn rồi.
Anh nhìn tôi, tay cầm dao mổ, ánh mắt lạnh lẽo: “Ly hôn chưa đầy một năm mà em đã sinh con rồi? Chồng mới của em giỏi thật đấy!”
Tôi định nhắm mắt giả vờ bất tỉnh, nhưng nhóc con trong bụng lại không chịu yên phận. Nó đạp tôi một cái, đau đến mức tôi buột miệng chửi thề: “M* kiếp, Lữ Tống, anh mau lôi con trai anh ra!”
Mời đồng nghiệp đi quẩy ở quán bar, phát hiện số dư không đủ, trong lúc cấp bách tôi bước đến chỗ ngồi của một anh chàng đẹp trai: “Giúp tôi thanh toán, lát nữa tôi chuyển khoản lại cho anh.”
Anh chàng đẹp trai giả vờ lạnh lùng: “Cô này, chúng ta quen nhau à?”
Tôi giật lấy ly rượu trong tay anh: “Không quen, nhưng hỏi vệ sĩ của anh xem, đã làm phiền tôi bao nhiêu lần rồi?”
“Chẳng lẽ không thể có qua có lại à?”
Anh chàng đẹp trai vẻ mặt khó hiểu, anh vệ sĩ bên cạnh thì đưa tay che mặt: “Cậu chủ, đúng là vậy. Mỗi lần cậu say rượu đều không cho ai đến gần, chỉ có cô ấy là ngoại lệ.”
“Để đưa cậu về nhà, tôi thật sự đã gọi cho cô ấy vài lần, nhờ cô ấy giúp đỡ.”
Tôi nhầm Thái Tử Gia Bắc Kinh thành người yêu online của mình. Buổi gặp gỡ đầu tiên, tôi lao vào anh, hôn lấy hôn để, cắn nhẹ lên môi, miệng không ngừng gọi “cưng ơi”, “chồng ơi”.
Anh đón nhận tất cả. Tháng tháng, hai trăm ngàn tệ đều đặn chảy vào tài khoản, tặng cả một căn nhà.
Điểm rung động của anh tăng lên mỗi ngày, tôi lâng lâng hạnh phúc.
Rồi một ngày, người yêu thật sự xuất hiện.
Tôi còn chưa hết ngơ ngác, Thái Tử Gia đã ôm tôi vào lòng, đá bay người kia: “Đây là vợ tao. Còn dám gọi bậy, tao bẻ gãy chân mày.”
Đi dạo với bạn trai ngôi sao, không cẩn thận bị paparazzi chụp trộm.
Tôi cứ tưởng phen này tiêu đời rồi, thế nào cũng bị fan cuồng lôi ra mắng chửi cho một trận.
Ai ngờ đâu, bài báo lại viết tôi là… dì của anh.
“Người phụ nữ đội mũ lão, dáng đi hơi tập tễnh.”
“Tiêu Diệc Bắc đi bên cạnh, vừa xách túi vừa đưa nước, đúng chuẩn cháu ngoan.”
“Biên tập phỏng đoán, người phụ nữ trung niên này chính là dì của Tiêu Diệc Bắc, không nhầm vào đâu được.”
Không nhầm cái đầu nhà anh!
Tắm xong, tôi quấn khăn tắm, bước vào phòng bạn thân. Cả đống áo lót đủ kiểu bày la liệt trên giường.
“Cái nào hợp với váy đỏ mới mua hả mày?”
Nó im lặng hồi lâu. Bỗng một giọng nam trầm thấp vang lên từ điện thoại: “Đen đẹp hơn.”
Chia tay bạn trai rồi.
Ngồi trong xe chồng mà trong lòng ngổn ngang trăm mối, nước mắt cứ chực trào ra nhưng lại cố nuốt ngược vào trong.
Nghĩ lại thấy đời người cũng lắm lúc trớ trêu. Hồi đi học thì yêu đương giấu bố giấu mẹ, bây giờ lấy nhau rồi, yêu đương lại giấu chồng. Cả một đời toàn những tiếc nuối.
Ngày chia tay, cậu ta đứng trước lớp, nhếch mép cười khinh: “Chia tay đi, tôi chán ngán cái loại chỉ biết yêu đương như cậu rồi.”
Tôi chết lặng, thành tích học tập sa sút thảm hại.
Cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc, trong buổi họp mặt, bạn bè chúc mừng tôi có bạn trai mới.
Cậu ta tay trong tay với hoa khôi lớp, cười nhạt: “Yêu đương với đứa trường quèn nào thế? Kể ra để tôi xem mặt giúp cho.”
“Biết đâu đấy, tôi là người tốt nhất mà cậu từng yêu trong đời.”
Nghe vậy, đàn anh trường Thanh Hoa bật cười: “Vậy thì… cậu tự tin thật đấy.”
Chơi Thật Hay Thách bị thua, tôi đã hôn nam thần mà mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu.
Điều bất ngờ hơn cả là sau nụ hôn ấy, tôi bỗng nhiên có khả năng đọc được suy nghĩ.
Sau khi bị tôi cưỡng hôn, nam thần lạnh lùng ngồi trong góc, không nói gì.
Nhưng tôi lại nghe thấy rõ ràng một giọng nói vang lên trong đầu:
“Môi em ấy mềm ghê.”
“Phải nghĩ cách nào để… em ấy hôn mình lần nữa mới được.”
Khi đến gần sếp trong vòng năm mét, tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của anh.
“Shift! Khi nào tan làm.”
“Ai viết cái bản kế hoạch tệ hại này thế, muốn cho hắn ta bay việc luôn!”
Trên mặt sếp vẫn không có chút biểu cảm nào, còn bản kế hoạch trong tay anh, chính là bản tôi vừa mới đưa cho anh lúc nãy.
Ta chỉ là một nha đầu nhóm lửa, thân trong sạch nên được chọn vào phủ Tể tướng, giải độc cho đại công tử tựa như tiên nhân giáng thế. Qua một đêm, y chẳng hề chê bai thân phận hèn mọn của ta, giữ ta lại hầu hạ bên mình.
Ta tự biết mình như hạt bụi nhỏ bé dưới chân y, khác biệt tựa mây trời với bùn đất, vậy mà vẫn không ngăn được ái mộ nảy nở trong lòng. Ta một lòng một dạ chăm sóc y, đối đãi với y bằng tất cả chân tình.
Cho đến một ngày, ta nghe lỏm được thị vệ hỏi y, sau khi hồi kinh thành thân với công chúa Liên Hoa, sẽ định đoạt ra sao với ta. Y chỉ cười nhạt, dường như chẳng hề bận tâm: “Chỉ là một nha đầu quê mùa ngu ngốc, Hoa Nhi tất nhiên sẽ không để tâm.”
Ngày y hồi kinh, ta lặng lẽ thu dọn hành trang rời đi. Y thúc ngựa đuổi theo, lạnh lùng nói: “Theo ta về, nếu không từ nay về sau vĩnh viễn đừng mong tìm ta nữa.”
Ta chỉ mỉm cười, lắc đầu: “Công tử cứ yên tâm, cả đời này ta sẽ không tìm chàng.”














