Hài Hước
Sau khi yêu đương với kẻ thù không đội trời chung của anh trai, anh suốt ngày đòi công khai mối quan hệ, lại còn hay lượn lờ đến nhà tôi.
Một hôm, anh trai tôi mặt nặng mày nhẹ hỏi: “Lại mò đến đây làm gì?”
Cố Nhiên cười: “Tôi có bạn gái, còn cậu thì không!”
Anh trai tôi tức xì khói, sập cửa cái rầm: “Ai yêu cậu đúng là nghiệp!”
Anh ơi… đừng nguyền rủa em gái ruột của mình chứ!
Trò chơi nhìn hình đoán người, ảnh Thái Tử Bắc Kinh vừa hiện lên, tôi buột miệng: “Chồng.”
Giọng Tô Du, đối thủ của tôi, sắc nhọn: “Dạng Dạng, vẫn cái trò cướp bồ người khác à? Tôi không sao, nhưng A Dã không dễ chiều đâu…”
Cư dân mạng cười cợt, bảo tôi hám fame, câu view bất chấp, rồi ngồi chờ tôi bị đuổi khỏi show.
Tôi nhìn khuôn mặt trên màn hình. Sao giống bạn trai online của tôi đến thế? Lòng bỗng ngổn ngang suy nghĩ.
Vào hôm trước thềm diễn ra đại hội động viên thi đại học, cô bạn thân đến gặp tôi, nói rằng nó có hệ thống.
Ngày hôm sau, trong đại hội động viên, nó lao lên bục giảng giật mái tóc giả ra khỏi đầu hiệu trưởng.
Cả trường xôn xao.
Cùng lúc đó, điện thoại của tôi đổ chuông thông báo: Số dư tài khoản +34200 tệ.
Tôi cũng xôn xao mất rồi.
Tôi đặt mua một mị ma đẹp trai lạnh lùng trên mạng. Nhưng anh cứ gừ khẽ, lại còn nhìn tôi chằm chằm, người thì nóng ran.
Tôi lo anh bị bệnh nên vội vàng nhắn cho bên chăm sóc khách hàng.
Shop nghe tôi kể xong thì im lặng một lúc, rồi hỏi lại: “Khách yêu ơi, có khi nào mị ma của bạn không bị bệnh, mà chỉ là đói, muốn hôn bạn, hoặc là muốn làm gì đó hư hỏng hơn không?”
Tôi là nữ phụ trà xanh trong một show hẹn hò thực tế. Bỗng một ngày, video tôi đi làm thêm ở đám ma bị tung lên mạng.
Cư dân mạng hoang mang cực độ:
– Ủa, cái cô trà xanh đấy hả?
– Cô ta còn biết thổi kèn suona sao?
Sau đó, hàng loạt tài lẻ của tôi như xem Tarot, giải mã bản đồ sao, chăm gấu trúc… cũng lần lượt lên sóng. Và thế là tôi bỗng dưng nổi rần rần trên mạng chỉ vì mấy kỹ năng không giống ai này.
Fan của tôi thì gào thét: “Chị ơi, rốt cuộc chị còn giấu bao nhiêu nghề nữa vậy!”
Còn nữ chính thì nổi quạu: “Tránh xa Tiểu Thu nhà tôi ra!”
Trong chương trình hẹn hò, Ảnh Đế được hỏi về chuyện tào lao nhất mà anh từng làm. Anh cúi mặt, cười tự giễu: “Từng làm kẻ thứ ba vì tình.”
Cư dân mạng bàn tán ồn ào. Anh nhìn về phía tôi, vẻ mặt đắc ý, bổ sung thêm: “Rồi sau đó mới té ngửa, hóa ra mình mới là chính thất.”
Tôi: “…”
Anh đắc ý cái nỗi gì!
Tôi nhầm Thái Tử Gia Bắc Kinh thành người yêu online của mình. Buổi gặp gỡ đầu tiên, tôi lao vào anh, hôn lấy hôn để, cắn nhẹ lên môi, miệng không ngừng gọi “cưng ơi”, “chồng ơi”.
Anh đón nhận tất cả. Tháng tháng, hai trăm ngàn tệ đều đặn chảy vào tài khoản, tặng cả một căn nhà.
Điểm rung động của anh tăng lên mỗi ngày, tôi lâng lâng hạnh phúc.
Rồi một ngày, người yêu thật sự xuất hiện.
Tôi còn chưa hết ngơ ngác, Thái Tử Gia đã ôm tôi vào lòng, đá bay người kia: “Đây là vợ tao. Còn dám gọi bậy, tao bẻ gãy chân mày.”
Tôi rất tốt bụng. Đang làm nhiệm vụ, tôi còn cứu được một con mèo hoang, tiện tay đưa nó đi triệt sản luôn.
Ba năm sau, hệ thống của tôi xách con mèo đồi mồi đến trước mặt tôi.
Hệ thống: “Ký chủ, tôi tìm được nữ chính rồi, còn nam chính đâu? Tôi nhớ đã quăng anh ta trước mặt cô rồi mà.”
Tôi cười gượng gạo: “Cậu thử nghĩ xem, truyện ngôn tình mà thành bách hợp, thì qua kiểm duyệt được chứ?”
Hệ thống: “?”
Mời đồng nghiệp đi quẩy ở quán bar, phát hiện số dư không đủ, trong lúc cấp bách tôi bước đến chỗ ngồi của một anh chàng đẹp trai: “Giúp tôi thanh toán, lát nữa tôi chuyển khoản lại cho anh.”
Anh chàng đẹp trai giả vờ lạnh lùng: “Cô này, chúng ta quen nhau à?”
Tôi giật lấy ly rượu trong tay anh: “Không quen, nhưng hỏi vệ sĩ của anh xem, đã làm phiền tôi bao nhiêu lần rồi?”
“Chẳng lẽ không thể có qua có lại à?”
Anh chàng đẹp trai vẻ mặt khó hiểu, anh vệ sĩ bên cạnh thì đưa tay che mặt: “Cậu chủ, đúng là vậy. Mỗi lần cậu say rượu đều không cho ai đến gần, chỉ có cô ấy là ngoại lệ.”
“Để đưa cậu về nhà, tôi thật sự đã gọi cho cô ấy vài lần, nhờ cô ấy giúp đỡ.”
Phu quân đi đánh giặc trở về, dắt theo một nữ nhân bụng mang dạ chửa.
Ta bèn bảo hắn cứ nạp nàng ấy làm thiếp, nào ngờ lại nghe thấy tâm tư của hắn:
– Hu hu hu, quả nhiên nương tử chẳng thương ta chút nào!
Cô nương ôm bụng ra vẻ hống hách cạnh hắn:
– Ơ, đã bảo chỉ cần làm phu nhân ghen là sẽ cho ta đi cơ mà? Trong bụng ta chẳng có gì thì sao mà sinh được!
Công ty có phú nhị đại mới tới, vừa lúc mọi người xúm xít quanh cậu ta, thực tập sinh kế bên huých nhẹ vào tay tôi.
“Chị ơi, kể chị nghe chuyện này, thiệt ra em mới là người thừa kế của Tập đoàn Lâm Thị đó.”
Nhìn đầu tóc úp nồi với cặp mắt ngây ngô, tôi bật cười.
“Nói dóc, trừ khi sang cho chị căn nhà.”
Cậu tóc úp nồi im thin thít, quay qua lật đật mở ngăn kéo, lôi ra xấp sổ đỏ dày cộm, rồi ngước lên hỏi tôi với giọng chân thành: “Chị muốn căn nào?”
Tôi và cậu em trai hoán đổi linh hồn cho nhau. Đang nằm ươn người trên giường cậu em thì bỗng có một cậu đẹp trai chung phòng đi tới, ánh mắt tò mò nhìn tôi rồi hỏi: “Chị gái cậu thích kiểu con trai như thế nào?”
Tôi bèn nhích mông ra mép giường, bật mí với giọng điệu đầy bí ẩn: “Cậu lại đây nằm đi, rồi tôi nói nhỏ cho cậu nghe.”
Trong danh sách bạn bè của tôi có một anh chàng rất thích khoe thân.
Anh ta hay đăng mấy tấm ảnh chụp khoe cơ bắp với gương.
Hồi đầu tôi chẳng biết đây là gã sở khanh nào đang đi “giăng lưới bắt cá”.
Mãi sau này tôi mới biết rằng, bài đăng của anh ta chỉ hiển thị với mình tôi.
Bạn cùng phòng lừa tôi về quê, hóa ra là cưới ma cho anh trai của cô ta.
Tối hôm đó, hồn ma anh trai của cô ta bị Hắc Bạch Vô Thường đánh cho te tua, Thập Điện Diêm La còn dọa bới cả mồ mả tổ tiên nhà cô ta lên nữa.
Đám ma quỷ tức giận gào lên: “Nương nương của bọn ta mà chúng mày cũng dám mơ tưởng hả?!”
À mà tôi quên chưa giới thiệu, tân nương của Quỷ Vương chính là tôi đây.
Tuyết phủ trắng xóa cả làng. Tôi ra đuổi gà, chân trượt, thế nào lại ngã tới tận cửa nhà trúc mã mà tôi thầm thương trộm nhớ bấy lâu.
“Này, không phải cậu nói nếu năm nay cả hai đứa mình đều ế thì sẽ dắt nhau về ăn Tết cùng gia đình sao?”
Cậu ta ngớ người ra: “Tôi… tôi dắt bạn gái về rồi.”
Nghe xong, trong lòng tôi cứ như có cái gì vỡ tan ra, nhói buốt.
Tối đến, tôi gọi cho sếp. “Anh có thể giả làm bạn trai, về quê ăn Tết với tôi được không?”
Lệ Bắc Thần: “Ừ, tiện đường.”
Thế là anh bay cả đêm, chuyển sang tàu cao tốc, rồi lại xe khách, cuối cùng là xe lừa mới đến được trấn trên.
“Fendy, tôi đây.”
Tôi lí nhí: “Đợi tôi chút, tôi nhờ thím Ba chạy xe ba gác ra đón anh. À, khi nào ở trong làng thì gọi tôi là Lưu Phân Đệ nhé.”
Tôi là một củ nhân sâm, mới đây thôi, con tôi bị ai đó rinh đi mất!
Thế là tôi lần theo mùi hương quen thuộc, tìm được đến một người đàn ông cao to. Trời ơi, người anh nồng nặc mùi con tôi, rõ ràng là thủ phạm rồi!
Tôi quyết định bí mật bám theo anh, ai ngờ bị phát hiện.
Anh nói với tôi rằng, tuy anh không ăn trộm con tôi, nhưng anh có thể làm tôi có con.















