Tất cả các truyện
Sau khi cãi nhau với bạn trai, anh mò ra nói chuyện với tôi.
“Cãi nhau thì cãi nhau, em giấu quần lót của anh trên tủ lạnh làm gì?”
Tôi diễn vẻ mặt ngây thơ: “Em… em có giấu đâu.”
Anh bật cười, vẻ mặt vừa buồn cười vừa tức giận: “Em nghĩ em mét năm tám không nhìn thấy thì anh mét tám lăm cũng không nhìn thấy chắc?”
Bảy năm yêu nhau, từ tà áo trắng đến màu váy cưới, tôi và Phó Khải Thừa thành đôi vợ chồng mà ai nhìn cũng ngưỡng mộ.
Anh ta hơn tôi đủ thứ, từ học vấn đến công việc, từ gia thế đến ngoại hình. Vậy mà anh ta vẫn một lòng chung thủy, dịu dàng chu đáo, chưa một lời nặng nhẹ với tôi bao giờ.
Chỉ một lần duy nhất, trong buổi tiệc công ty, men rượu làm anh ta lỡ lời: “Đàn ông sướng nhất ba điều: thăng quan, phát tài, vợ chết!”
Khờ quá, ước nguyện thốt ra miệng làm sao linh được.
Tôi phủi bụi trên tà váy, khạc nhổ xuống nấm mộ của anh ta.
Năm thứ tư tôi kết hôn với Tống Tùy, ánh trăng sáng trong lòng anh ly hôn rồi về nước.
Oái oăm thay, tôi lại phát hiện mình mắc ung thư, chẳng còn sống được bao lâu.
Trong quãng thời gian cuối đời chưa đầy nửa năm, tôi vẫn đóng tròn vai người vợ hiền thảo của Tống Tùy cho đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay.
Để rồi Tống Tùy sụp đổ hoàn toàn sau khi đọc được cuốn nhật ký tôi để lại.
Duyên nợ của tôi và Cố Bắc Thần, bắt đầu từ thuở bé thơ.
Bảy tuổi, tôi liều mình cứu anh ta khỏi bọn bắt cóc, đánh đổi bằng giọng nói ngọng nghịu suốt bao năm. Vậy mà anh ta, cùng đám bạn bè, nhẫn tâm cười cợt, dè bỉu tôi.
“Ai thèm lấy đứa nói lắp!”
“Hôn ước trẻ con, vứt!”
Tôi âm thầm rút lui khỏi thế giới của Cố Bắc Thần, chuyên tâm học hành, thi đỗ vào ngành y hàng không, trở thành bông hoa sáng nhất nơi ấy. Ấy vậy mà anh ta vẫn không buông tha, buông lời cay nghiệt: “Đứa nói lắp thì làm được trò trống gì?”
Cho đến một ngày, video quảng bá tôi quay cùng chàng phi công điển trai nhất hãng hàng không gây sốt khắp mạng xã hội. Trong video, tôi tự tin, rạng rỡ, giọng nói lưu loát. Bên cạnh tôi là anh, ánh mắt chan chứa yêu thương, trìu mến.
Tối hôm đó, tôi đăng ảnh chụp chung với anh, công khai: “Đã ở bên chàng trai mình thầm thương từ năm 17 tuổi”.
Lần này, đến lượt Cố Bắc Thần như ngồi trên đống lửa: “Thẩm Thính Hạ, đừng quên chúng ta có hôn ước”.
Đáp lại anh ta là giọng cười trầm ấm của người đàn ông bên cạnh tôi: “Hôn ước thì đã sao? Anh hối hận à? Gọi điện cho bạn gái tôi lúc nửa đêm, anh không sao chứ?”
Cô em khóa dưới bốc trúng thử thách, chủ động hôn Đoàn Tiêu – bạn trai tôi. Tôi lập tức đòi chia tay, anh ta lại cho là tôi đang giận dỗi.
“Đừng không chịu chơi thế.”
“Nếu đổi lại là em phải hôn người khác vì trò chơi, anh sẽ chẳng bận tâm đâu.”
Đoàn Tiêu tin chắc rằng kiểu con gái ngoan ngoãn như tôi sẽ chẳng bao giờ làm chuyện gì quá giới hạn.
Đến ván sau, Phó Tư Châu, hot boy khoa Tài chính và cũng là bạn của anh ta, bốc trúng thử thách: “Hãy dẫn một cô gái đi qua đêm.”
Anh thong thả chìa tay về phía tôi, nở nụ cười: “Tối nay muốn thử với anh không?”
Cuối cùng, tôi đồng ý, đặt tay mình vào lòng bàn tay anh.
Đêm đó, Đoàn Tiêu gọi cho tôi đến cháy máy.
Tên Mạnh Đinh ấy, từ bé tôi đã thấy ngứa mắt rồi. Cứ dựa vào cái danh nhỏ hơn tôi một tuổi, bắt nạt tôi lên bờ xuống ruộng. Tôi tức lắm, buột miệng thốt ra một câu: “Đợi tôi lớn, tôi nhất định sẽ sinh con trai, đặt tên là Mạnh Đinh, ngày ngày hành hạ nó!”
Ai dè đâu, lớn lên tên ấy lại dám nói thích tôi. Tôi phì cười: “Trời có sập xuống, tôi cũng không thèm ưng cái mặt cậu!”
Thế là cậu ta hậm hực, khăn gói quả mướp lên đường xuất ngoại. Năm cậu ta về nước, tỉnh bơ nói với tôi: “Không phải em muốn sinh con trai trùng tên với anh sao? Giờ làm luôn đi!”
Bạn trai tôi làm vệ sĩ cho Thái tử gia Bắc Kinh. Ngoại hình sáng sủa, dáng chuẩn khỏi bàn, lại còn khoẻ. Tính ra chỉ có mỗi một tật xấu, ấy là hay “mượn tạm” đồ của Thái tử gia về nhà. Hôm thì đeo Rolex lấp lánh, hôm thì xỏ giày Balenciaga xịn xò, xe sang thì thay như thay áo.
Chưa hết, cao trào là trong buổi họp báo, anh còn định lên phát biểu thay cả Thái tử gia! Tôi vội vàng ngăn lại, anh bực bội cười khẩy: “Bạch Chi, em cận 2,5 độ nên không nhìn rõ người trên màn hình lớn à?”
Tôi ngơ ngác ngẩng đầu, nheo mắt nhìn. Đúng là mặt bạn trai tôi đang sáng trưng trên màn hình, phía dưới còn đề tên của Thái tử gia Bắc Kinh.
Bạch nguyệt quang của Lục Thời Ngạn sinh cho anh ta một đứa con trai rồi biến mất.
Để con có mẹ, anh ta tìm đến tôi. Bởi tôi có nét hao hao bạch nguyệt quang của anh ta.
Ba năm, tôi lặng lẽ làm cái bóng của hai bố con họ. Hiền lành, chu đáo, thấu hiểu, và luôn giữ được sự điềm tĩnh.
Rồi một hôm, tôi đi đón con anh ta tan học. Thằng bé nói với bạn: “Dì ấy là bảo mẫu của tớ. Mẹ tớ sắp về rồi.”
Nghe câu nói ấy, lòng tôi nhẹ bẫng. Về đi. Về để tôi cầm tiền rồi cuốn gói ra đi.
Bảy năm sau ngày kết hôn, tôi phát hiện chồng mình có người khác.
Mang trong mình đứa con bé bỏng, tôi quyết định đến tận nơi để xem người phụ nữ kia là ai.
Cánh cửa bật mở, trên sàn nhà là một đống quần áo nằm ngổn ngang cùng hai bộ da người.
Một bộ là của phụ nữ.
Và một bộ, là của chồng tôi.
Tôi chỉ định đến bắt gian.
Vậy mà giờ đây, nỗi sợ hãi dâng trào khiến tôi ngỡ như đứa bé trong bụng cũng muốn chui ra ngoài!
Anh tôi thấy tôi mê mệt thể loại tiểu thuyết Thái tử Bắc Kinh – Phật tử lạnh lùng, nên khăng khăng muốn giới thiệu cho tôi một Thái tử đời thực.
Lúc này, tôi đang ngồi mặt đối mặt với người yêu cũ – một đại gia ngành chăn nuôi lợn.
Anh khoác áo lông chồn, đeo dây chuyền vàng chóe, tay lần tràng hạt bồ đề.
Anh chào đầy ẩn ý: “Hi.”
Anh tôi nhìn tôi, mặt đầy vẻ nịnh nọt:
“Thái tử Bắc Kinh lần tràng hạt hơi bị hiếm.”
“Thái tử chuồng lợn này, em thấy ok không?”
Buổi chiều, trong rừng cây sau dãy nhà học, tôi thích thú ngắm cô bạn xinh đẹp đứng trước mặt. Tên cô ta là Lâm Uyển Nhi, hoa khôi của trường, thành tích học tập vững vàng ở vị trí đầu khối, xem như nắm chắc suất vào Thanh Hoa Bắc Đại.
Con người cô ta y hệt biệt danh nữ thần băng giá, lúc nào cũng lủi thủi một mình trong bộ đồng phục bạc màu, gương mặt tuyệt nhiên không một nét cảm xúc, vừa kiêu ngạo vừa xa cách.
Ấy thế mà hôm nay tảng băng ngàn năm này dường như sắp tan chảy. Lâm Uyển Nhi cắn chặt môi, quầng thâm dưới mắt không tài nào che nổi. Cô ta đứng thẳng tắp trước mặt tôi, trông căng như sợi dây đàn.
Tôi im lặng chờ cô ta mở lời. Thật tình tôi không hiểu vì sao cô ta lại tìm đến đứa học dốt như tôi, nhưng đoán chừng là vì tiền, vì cả trường này đều biết nhà tôi có điều kiện.
Sau khi nhặt được Ma Tôn, ta bèn ép hắn bái sư, còn cấy vào người hắn bí thuật đọc tâm. Nghĩ bụng, hễ nhóc này dám manh nha ý nghĩ xấu xa gì là ta dập tắt ngay!
Ấy thế mà một hôm, Ma Tôn nhà ta cứ nhìn chằm chằm con thỏ, trong lòng lại nghĩ: “Chậc, tay không thế này thì chán chết, bóp nát cổ nó cho vui!”
Ta nghe được, hốt hoảng chộp lấy tay hắn.
Bây giờ thì hết rảnh tay rồi nhé!
Ma Tôn ngoan ngoãn cúi đầu, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: “Đêm qua nằm mơ, sư phụ còn dùng đôi tay này mà cào ta mấy vệt trên lưng đây này…”
Trời đất ơi, cái tên đệ tử hư hỏng này!
Ta chỉ là một nha đầu nhóm lửa, thân trong sạch nên được chọn vào phủ Tể tướng, giải độc cho đại công tử tựa như tiên nhân giáng thế. Qua một đêm, y chẳng hề chê bai thân phận hèn mọn của ta, giữ ta lại hầu hạ bên mình.
Ta tự biết mình như hạt bụi nhỏ bé dưới chân y, khác biệt tựa mây trời với bùn đất, vậy mà vẫn không ngăn được ái mộ nảy nở trong lòng. Ta một lòng một dạ chăm sóc y, đối đãi với y bằng tất cả chân tình.
Cho đến một ngày, ta nghe lỏm được thị vệ hỏi y, sau khi hồi kinh thành thân với công chúa Liên Hoa, sẽ định đoạt ra sao với ta. Y chỉ cười nhạt, dường như chẳng hề bận tâm: “Chỉ là một nha đầu quê mùa ngu ngốc, Hoa Nhi tất nhiên sẽ không để tâm.”
Ngày y hồi kinh, ta lặng lẽ thu dọn hành trang rời đi. Y thúc ngựa đuổi theo, lạnh lùng nói: “Theo ta về, nếu không từ nay về sau vĩnh viễn đừng mong tìm ta nữa.”
Ta chỉ mỉm cười, lắc đầu: “Công tử cứ yên tâm, cả đời này ta sẽ không tìm chàng.”
Trong chương trình hẹn hò, Ảnh Đế được hỏi về chuyện tào lao nhất mà anh từng làm. Anh cúi mặt, cười tự giễu: “Từng làm kẻ thứ ba vì tình.”
Cư dân mạng bàn tán ồn ào. Anh nhìn về phía tôi, vẻ mặt đắc ý, bổ sung thêm: “Rồi sau đó mới té ngửa, hóa ra mình mới là chính thất.”
Tôi: “…”
Anh đắc ý cái nỗi gì!
Khi bố mẹ tìm thấy tôi, tôi làm như không hay biết gì. Ba phần vô tội, bảy phần ngây ngô, y như một cô tiểu thư thứ thiệt.
Sự thật, tôi là kẻ mạo danh. Chỉ vì tôi trông giống bố mẹ hơn cả cô tiểu thư kia, nên mới bị nhận nhầm.
Kiếp trước, vì tôi nói ra sự thật, nên cuối cùng bị chặt tay chặt chân, chết thảm nơi xứ người. Kiếp này, tôi quyết định giả đò không biết gì, an phận làm tiểu thư của tập đoàn nhà họ Lâm.
Ảnh đế Bùi Dao Châu từ ngày debut đến giờ lúc nào cũng đeo một cái dây chuyền nhựa nhìn hơi bị kém sang trên người. Thiên hạ đồn rằng đó là kỷ vật tình đầu dang dở của anh. Ai dè đâu, tôi đăng lên Weibo một cái y chang!
Thế là cư dân mạng được phen xúm vào mắng tôi là ăn theo để nổi tiếng. Cay cú quá, tôi đành lên tiếng thanh minh: “Cái dây chuyền này là quà của bạn trai ngu ngốc hồi cấp hai tặng, anh ta còn lừa tôi là đang quay phim ở trường quay và sẽ trở thành ảnh đế!”
Tối hôm đó, anh đăng ảnh chiếc cúp ảnh đế, kèm theo dòng trạng thái: “Cái dây chuyền tôi đeo mười năm nay là quà bạn gái mạng hồi cấp hai tặng. Em ấy… đã mất vì ung thư. Em ấy là mối tình đầu của tôi. Cảm ơn mọi người đã quan tâm. À mà, có tin vui là em ấy chưa chết, vừa rồi còn mắng tôi ngu ngốc.”















