Hiện Đại
Trước khi ra mắt, tôi từng bao nuôi một thiếu niên bị khiếm thính.
Ai ngờ đâu, bố mẹ anh tìm đến, tôi mới té ngửa ra anh là thiếu gia nhà giàu nhất Giang Thành.
Rồi anh quay lại tìm tôi, nhưng tôi chuồn mất vì một tấm séc mười triệu.
Gặp lại nhau là vào buổi tối tôi đi xin tài trợ.
Đêm đó, tôi van xin đủ kiểu mà anh vẫn “yêu” tôi không chút thương xót.
Anh còn tự tay tháo chiếc máy trợ thính tôi tặng, ghé sát tai tôi thì thầm: “Kêu to lên chút nữa đi, em biết đấy, anh không nghe thấy.”
Lúc bố mẹ tìm thấy tôi, tôi đang ngồi bên lề đường xem bói dạo.
“Ba năm tới đừng lấy chồng, nếu không lận đận.”
Họ đứng chôn chân như trời trồng, mặt mày ngơ ngác, chắc không ngờ tôi lại làm cái nghề này. Cuối cùng, Tống Thanh Diệu khịt mũi cười khẩy.
Tôi liếc xéo cậu rồi hỏi: “Bói không chuẩn không lấy tiền, xem thử một quẻ không?”
Mẹ Tống nước mắt ngắn dài: “Con ơi, mẹ là mẹ ruột của con đây, về nhà với mẹ đi.”
Tôi nhìn họ, trong đầu bỗng hiện lên mấy chữ: “Âm khí nặng, sống không thọ.”
Sau khi đường ai nấy đi, tôi vẫn cứ lưu luyến con cún cưng, thế là thừa lúc đêm hôm khuya khoắt, tôi lén lút đi cuỗm cún về.
Ai dè đâu, người xưa – anh chàng minh tinh đình đám – lại đang quay chương trình truyền hình thực tế!
Thế là đêm đó, video tôi cuỗm cún cưng lên hot search.
Cư dân mạng bàn tán xôn xao:
“Đỉnh lưu độc thoại: Anh không đổi khóa là để chờ em quay lại, chứ không phải để em trộm chó.”
“Biểu cảm ba sắc thái của đỉnh lưu: Háo hức mong chờ, lén lút ngắm nhìn, và cuối cùng là… chó mất, người cũng đi mất.”
Để cứu em trai, tôi đã biết bao lần nuốt nước mắt vào trong, gặm nhấm nỗi đau tự trọng bị chà đạp. Cầu xin anh ta, chỉ vì số tiền có thể níu giữ sinh mạng mỏng manh của người thân yêu nhất.
Nhưng đáp lại, chỉ là một câu nói sắc lạnh như dao cứa, như ngàn mũi kim đâm vào tim: “Cô không xứng.”
Định mệnh trớ trêu lại một lần nữa đẩy hai người đến gần nhau, bởi một chiếc nhẫn thất lạc từ nhiều năm trước. Chiếc nhẫn nhỏ bé ấy, giống như mảnh ghép còn thiếu, khiến bức tranh quá khứ dần hiện rõ, và anh ta, bất ngờ nhận ra, tôi chính là cô gái năm xưa đã cứu anh ta.
Duyên nợ của tôi và Cố Bắc Thần, bắt đầu từ thuở bé thơ.
Bảy tuổi, tôi liều mình cứu anh ta khỏi bọn bắt cóc, đánh đổi bằng giọng nói ngọng nghịu suốt bao năm. Vậy mà anh ta, cùng đám bạn bè, nhẫn tâm cười cợt, dè bỉu tôi.
“Ai thèm lấy đứa nói lắp!”
“Hôn ước trẻ con, vứt!”
Tôi âm thầm rút lui khỏi thế giới của Cố Bắc Thần, chuyên tâm học hành, thi đỗ vào ngành y hàng không, trở thành bông hoa sáng nhất nơi ấy. Ấy vậy mà anh ta vẫn không buông tha, buông lời cay nghiệt: “Đứa nói lắp thì làm được trò trống gì?”
Cho đến một ngày, video quảng bá tôi quay cùng chàng phi công điển trai nhất hãng hàng không gây sốt khắp mạng xã hội. Trong video, tôi tự tin, rạng rỡ, giọng nói lưu loát. Bên cạnh tôi là anh, ánh mắt chan chứa yêu thương, trìu mến.
Tối hôm đó, tôi đăng ảnh chụp chung với anh, công khai: “Đã ở bên chàng trai mình thầm thương từ năm 17 tuổi”.
Lần này, đến lượt Cố Bắc Thần như ngồi trên đống lửa: “Thẩm Thính Hạ, đừng quên chúng ta có hôn ước”.
Đáp lại anh ta là giọng cười trầm ấm của người đàn ông bên cạnh tôi: “Hôn ước thì đã sao? Anh hối hận à? Gọi điện cho bạn gái tôi lúc nửa đêm, anh không sao chứ?”
Bảy năm sau ngày kết hôn, tôi phát hiện chồng mình có người khác.
Mang trong mình đứa con bé bỏng, tôi quyết định đến tận nơi để xem người phụ nữ kia là ai.
Cánh cửa bật mở, trên sàn nhà là một đống quần áo nằm ngổn ngang cùng hai bộ da người.
Một bộ là của phụ nữ.
Và một bộ, là của chồng tôi.
Tôi chỉ định đến bắt gian.
Vậy mà giờ đây, nỗi sợ hãi dâng trào khiến tôi ngỡ như đứa bé trong bụng cũng muốn chui ra ngoài!
Chia tay bạn trai rồi.
Ngồi trong xe chồng mà trong lòng ngổn ngang trăm mối, nước mắt cứ chực trào ra nhưng lại cố nuốt ngược vào trong.
Nghĩ lại thấy đời người cũng lắm lúc trớ trêu. Hồi đi học thì yêu đương giấu bố giấu mẹ, bây giờ lấy nhau rồi, yêu đương lại giấu chồng. Cả một đời toàn những tiếc nuối.
Cái ngày tôi bị mẹ kế đuổi ra khỏi nhà cũng là ngày ba người cậu mà tôi chưa từng gặp mặt tìm đến. Về đến nhà các cậu, tôi mới té ngửa ra là cả ba người đều là đại gia thứ thiệt. Cậu cả là CEO công ty nọ, cậu hai là ngôi sao điện ảnh sáng chói, còn cậu ba là học giả đầu ngành.
Thế rồi, ông bố tồi của tôi phát hiện ra bí mật về thân thế của tôi. Ông ta lôi theo bà mẹ kế, quỳ sụp trước mặt tôi, khóc lóc cầu xin tha thứ.
Bạch Yến Từ bước lên đỉnh cao, ánh hào quang chói mắt khiến người ta quên mất những ngày tháng chật vật trong căn hầm tối tăm năm xưa.
Người ta nói tôi may mắn, chính cậu ta cũng nghĩ vậy.
Cậu ta quên mất lời thề hẹn năm nào, quên mất con đường chúng tôi đã cùng đi qua.
Những cuộc gọi không hồi đáp, những cử chỉ mờ ám với bạn diễn, thậm chí là lời tuyên bố lạnh lùng muốn đổi người quản lý, tất cả như một lưỡi dao sắc nhọn cứa vào lòng tôi.
Nhưng ít ai biết, tôi có thể nhìn thấy vận mệnh của mỗi người, nhìn thấy ánh sao le lói trên đầu họ.
Còn Bạch Yến Từ, vầng hào quang trên đỉnh đầu cậu ta đã tắt ngấm.
Nghệ sĩ ngỗ nghịch, thay thế một người khác để nâng đỡ, chẳng phải là chuyện thường tình trong giới giải trí này hay sao?
Ảnh đế Bùi Dao Châu từ ngày debut đến giờ lúc nào cũng đeo một cái dây chuyền nhựa nhìn hơi bị kém sang trên người. Thiên hạ đồn rằng đó là kỷ vật tình đầu dang dở của anh. Ai dè đâu, tôi đăng lên Weibo một cái y chang!
Thế là cư dân mạng được phen xúm vào mắng tôi là ăn theo để nổi tiếng. Cay cú quá, tôi đành lên tiếng thanh minh: “Cái dây chuyền này là quà của bạn trai ngu ngốc hồi cấp hai tặng, anh ta còn lừa tôi là đang quay phim ở trường quay và sẽ trở thành ảnh đế!”
Tối hôm đó, anh đăng ảnh chiếc cúp ảnh đế, kèm theo dòng trạng thái: “Cái dây chuyền tôi đeo mười năm nay là quà bạn gái mạng hồi cấp hai tặng. Em ấy… đã mất vì ung thư. Em ấy là mối tình đầu của tôi. Cảm ơn mọi người đã quan tâm. À mà, có tin vui là em ấy chưa chết, vừa rồi còn mắng tôi ngu ngốc.”
Tôi là một củ nhân sâm, mới đây thôi, con tôi bị ai đó rinh đi mất!
Thế là tôi lần theo mùi hương quen thuộc, tìm được đến một người đàn ông cao to. Trời ơi, người anh nồng nặc mùi con tôi, rõ ràng là thủ phạm rồi!
Tôi quyết định bí mật bám theo anh, ai ngờ bị phát hiện.
Anh nói với tôi rằng, tuy anh không ăn trộm con tôi, nhưng anh có thể làm tôi có con.
Tôi và cậu em trai hoán đổi linh hồn cho nhau. Đang nằm ươn người trên giường cậu em thì bỗng có một cậu đẹp trai chung phòng đi tới, ánh mắt tò mò nhìn tôi rồi hỏi: “Chị gái cậu thích kiểu con trai như thế nào?”
Tôi bèn nhích mông ra mép giường, bật mí với giọng điệu đầy bí ẩn: “Cậu lại đây nằm đi, rồi tôi nói nhỏ cho cậu nghe.”
Khi đến gần sếp trong vòng năm mét, tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của anh.
“Shift! Khi nào tan làm.”
“Ai viết cái bản kế hoạch tệ hại này thế, muốn cho hắn ta bay việc luôn!”
Trên mặt sếp vẫn không có chút biểu cảm nào, còn bản kế hoạch trong tay anh, chính là bản tôi vừa mới đưa cho anh lúc nãy.
Chơi Thật Hay Thách bị thua, tôi đã hôn nam thần mà mình thầm thương trộm nhớ bấy lâu.
Điều bất ngờ hơn cả là sau nụ hôn ấy, tôi bỗng nhiên có khả năng đọc được suy nghĩ.
Sau khi bị tôi cưỡng hôn, nam thần lạnh lùng ngồi trong góc, không nói gì.
Nhưng tôi lại nghe thấy rõ ràng một giọng nói vang lên trong đầu:
“Môi em ấy mềm ghê.”
“Phải nghĩ cách nào để… em ấy hôn mình lần nữa mới được.”
Đi dạo với bạn trai ngôi sao, không cẩn thận bị paparazzi chụp trộm.
Tôi cứ tưởng phen này tiêu đời rồi, thế nào cũng bị fan cuồng lôi ra mắng chửi cho một trận.
Ai ngờ đâu, bài báo lại viết tôi là… dì của anh.
“Người phụ nữ đội mũ lão, dáng đi hơi tập tễnh.”
“Tiêu Diệc Bắc đi bên cạnh, vừa xách túi vừa đưa nước, đúng chuẩn cháu ngoan.”
“Biên tập phỏng đoán, người phụ nữ trung niên này chính là dì của Tiêu Diệc Bắc, không nhầm vào đâu được.”
Không nhầm cái đầu nhà anh!
Sau khi tỏ tình với Chu Diễn bị từ chối, anh nói với tôi rằng chúng tôi có thể làm bạn.
“Làm bạn thì hôn một cái được không?”
Chu Diễn nhìn tôi, yết hầu chuyển động: “Không phải là không thể.”
Tôi gật đầu, rồi lại sững người, vô thức giơ tay nhéo má anh đang nghiêng sang, chỉ vào chiếc bàn bừa bộn: “Ý em là dọn sạch* bàn đi.”
(*) Từ “hôn” và “dọn” có phát âm na ná nhau trong tiếng Trung.















