Kinh Dị
Chồng tôi là một trong những phi hành gia đầu tiên đặt chân lên vùng tối của Mặt Trăng. Nhưng sau chuyến đi ấy, anh bỗng phát điên, rồi biến mất không một dấu vết.
Tám năm sau, con gái nuôi của chúng tôi nối nghiệp bố mình, một lần nữa thực hiện sứ mệnh đổ bộ lên vùng tối bí ẩn ấy.
Giữa lúc cả thế giới dõi theo từng khung hình trực tiếp, con gái tôi đột ngột thốt lên với vẻ mặt kinh hoàng: “Tôi thấy Thường Nga rồi.”
Lão Tam bị treo lủng lẳng ngay trước cửa ban công ký túc xá. Đàn dơi kín đặc bu quanh nó, chẳng ai dám bén mảng tới gần.
Lão Đại rành mấy chuyện ma quỷ, loay hoay làm phép một hồi rồi cứu được lão Tam xuống. Nó dặn chúng tôi: “Đừng có đứa nào bén mảng ra ban công, nghe chưa!”
Vậy mà tôi vẫn nghe rõ mồn một tiếng bé gái khóc tỉ tê ở ngay cửa ban công: “Các người sẽ chết hết.”
Hôm đó, tôi ghé qua chợ đồ cũ. Thấy bộ sách cũ hay ho, tôi liền mua về.
Về đến nhà, mở sách ra xem, từng trang sách, từ trang đầu cho đến phần nội dung, chi chít những nét vẽ nguệch ngoạc.
Tôi bực mình, chụp ảnh lại rồi gửi cho bạn xem.
“Cậu xem, bộ sách này tốn của mình những một nghìn tệ.”
Bạn tôi im lặng một lúc, rồi nhắn lại một câu khiến tôi sởn cả gai ốc.
“Hình như… trong mấy nét vẽ nguệch ngoạc đó có ba chữ… ‘Cứu tôi với’.”
Hồi tôi còn bé, miệng bà cố không còn cái răng nào.
Nghe người trong làng kể, hồi trẻ bà bị bắt quả tang ăn trộm con nhà người ta, thế là bị người ta bẻ hết răng.